Vợ chồng tôi luôn có thói quen ra sân bay sớm, thường là trước giờ bay khoảng bốn tiếng. Với nhiều người, điều này có thể là thừa thãi, nhưng với chúng tôi, đó là một phần của chuyến đi. Không chỉ để phòng khi có trục trặc bất ngờ, mà còn vì chúng tôi thật sự yêu khoảng thời gian ấy – khi mọi thứ chậm lại, và hai người có thể cùng nhau cảm nhận hành trình ngay từ phút đầu.

Sau khi làm thủ tục, chúng tôi thường chọn một quán cà phê gần cửa kính để nhìn ra đường băng. Những chiếc máy bay cứ thế nối nhau cất cánh, hạ cánh. Mỗi chiếc mang theo hàng trăm con người, đi về những nơi khác nhau, với những lý do khác nhau. Có lúc, chúng tôi chỉ ngồi im nhìn mà không nói gì, nhưng cũng có lúc lại kể cho nhau nghe về những chuyến đi đã qua, hay mơ về những điểm đến chưa từng tới. Những câu chuyện ấy không theo khuôn mẫu nào, và có lẽ cũng không cần phải kết thúc rõ ràng.
Rồi chúng tôi sẽ chọn một món gì đó để ăn. Không cần phải ngon xuất sắc hay hợp khẩu vị tuyệt đối, miễn là được ngồi cạnh nhau, không vội vàng, không điện thoại, không bị ngắt quãng. Có khi là tô mì, khi là đĩa cơm, hoặc đơn giản là phần bánh ngọt và ly trà nóng. Ăn ở sân bay đôi khi không phải để no, mà là để cảm nhận không khí đặc biệt của một nơi mà ai cũng đang chuẩn bị đi xa.
Chúng tôi cũng thích đi dạo quanh khu miễn thuế. Không nhất thiết phải mua gì, chỉ là để nhìn ngắm, để cảm nhận thế giới qua những món hàng được bày biện tinh tươm. Thử chút nước hoa Chanel, tôi nhớ đến Paris. Nhìn mấy hộp sô-cô-la, lại muốn một lần đến Bỉ. Thấy mấy chiếc đồng hồ Thụy Sĩ trưng bày gọn ghẽ, tôi hình dung cuộc sống nơi đó chắc chậm rãi và chỉn chu lắm. Và hơn hết, trước khi rời Việt Nam, chúng tôi luôn muốn ăn một bát phở nóng hoặc đĩa cơm tấm đậm vị nước mắm – như để giữ lại chút hương quê trong lòng.
Có những lúc ngồi đợi chuyến bay, chúng tôi nói về ước mơ. Có khi là ước mơ chung, có khi là mơ riêng, nhưng đều được chia sẻ một cách tự nhiên. Không bị phân tâm bởi công việc hay lịch trình, không bị gián đoạn bởi điện thoại hay email, những cuộc trò chuyện ở sân bay luôn dễ dàng, nhẹ nhàng và gần gũi. Chúng tôi không cố gắng dạy nhau điều gì, chỉ đơn giản là lắng nghe, là hiểu, là cùng nhau đi qua những ý nghĩ đang hiện lên trong đầu.
Với nhiều người, sân bay là nơi đông đúc, ồn ào và mệt mỏi. Với vợ chồng tôi, đó là một khoảng dừng cần thiết. Trước khi bước vào một vùng đất mới, một công việc mới, hay một chuyến phiêu lưu khác, chúng tôi luôn cần một khoảng lặng như thế để sắp xếp lại tâm trí. Không phải lúc nào cũng có điều gì quan trọng để nói, nhưng chỉ cần hiện diện cùng nhau trong khoảnh khắc đó là đủ.
Mỗi lần ra sân bay, tôi lại thấy mình có thêm một cơ hội để sống chậm. Để không chạy theo thời gian, mà là bước cùng thời gian. Chúng tôi nhìn mọi người vội vã, rồi quay lại nhìn nhau, thầm cảm ơn vì đã cùng nhau giữ được một nhịp sống riêng, giản dị mà đáng giá. Chỉ là vài tiếng trước chuyến bay thôi, nhưng lại có thể mang theo dư âm cho cả hành trình sắp tới.
Chúng tôi từng bị hỏi: “Ra sớm làm gì cho mệt?” Nhưng với chúng tôi, đi sớm là để được sống đủ. Được ngồi lại, được quan sát, được lắng nghe nhau. Được để tâm trí thong thả bước vào một chặng đường mới, thay vì bị kéo đi trong gấp gáp. Và dần dần, chính điều đó lại trở thành phần đẹp nhất của mỗi chuyến đi.
Với vợ chồng tôi, hành trình không bắt đầu từ khi máy bay cất cánh, mà từ giây phút chúng tôi đặt chân vào sân bay. Từ khi kéo vali qua cửa an ninh, từ lúc ngồi vào ghế trong khu chờ, từ ánh mắt đầu tiên nhìn ra đường băng, hành trình đã thực sự bắt đầu – chậm rãi, bình yên và đầy ý nghĩa.
CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG GÌ BẠN CẦN! ĐỘI NGŨ CHUYÊN NGHIỆP CỦA CHÚNG TÔI SẼ ĐẢM BẢO BẠN CÓ ĐƯỢC SỰ GIÚP ĐỠ CAO NHẤT.