Loading...
Loading...
content@thanhthinking.com

Tôi đã tắt mạng, và bật chính tôi lên

Một ngày kia, tôi nhận ra mình biết quá ít về chính mình. Tôi quyết định rút khỏi mạng xã hội, không ồn ào, không thông báo, chỉ là dừng lại. Những ngày sau đó không dễ dàng – nhưng cũng là lúc tôi thật sự “bật mình” lên lần nữa: sống chậm hơn, thật hơn, và gắn kết hơn với những gì quan trọng nhất. Đây là câu chuyện ấy – một hành trình nhỏ để tìm về chính mình, trong một thế giới không ngừng xao động.

Có một thời, tôi sống như thể ngày nào cũng cần có một “bản tin cuộc sống” để cập nhật với thế giới. Hôm nay ăn gì, đi đâu, gặp ai, nghĩ gì — đều có thể trở thành một bức ảnh, một dòng trạng thái, hay một story xinh xắn. Chỉ cần có wifi và chút cảm hứng là tôi lại hiện diện. Một cách vô thức, tôi bắt đầu tin rằng: sống là để được thấy.

Và thấy nghĩa là… phải chia sẻ.

Mỗi lượt like là một cú gật đầu nhẹ của thế giới. Mỗi bình luận là một tín hiệu: “Ồ, bạn vẫn đang hiện hữu.” Trong nhịp sống số ấy, tôi cũng không quá khác ai: tôi đăng vì thích, vì muốn kết nối, vì đôi lúc chỉ đơn giản là… không biết mình còn làm gì khác.

Nhưng càng chia sẻ nhiều, tôi càng cảm thấy một thứ mỏng nhẹ như hơi sương len vào tâm trí: sự trống rỗng.

Tôi có hàng trăm người bạn trên mạng, nhưng khi thật sự cần ai đó để lắng nghe, để hỏi “dạo này bạn sao rồi?”, thì tôi lúng túng. Có thể bấm gửi một emoji, nhưng không biết mở đầu một cuộc nói chuyện thật. Có thể gõ một dòng comment dễ thương, nhưng lại không biết ngồi im và nghe người kia kể chuyện mà không cắt ngang.

Tôi bắt đầu tự hỏi: những gì tôi đang “kết nối” có thật sự là mối quan hệ không? Hay chỉ là một mạng lưới của những cái nhìn lướt qua, những tương tác xã giao, và những đoạn hội thoại cạn hơn tách cà phê buổi sáng?

Và thế là tôi tắt mạng xã hội.

Không phải vì nó xấu. Mạng xã hội không làm gì sai. Nó chỉ phóng đại điều mà chính tôi đã để xảy ra: sống hướng ra ngoài, mà quên mất bên trong.

Ban đầu, tôi tưởng mình chỉ nghỉ một thời gian ngắn. Nhưng rồi thời gian ấy kéo dài. Rồi dài nữa. Rồi hóa ra… tôi không muốn quay lại nữa.

Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi có thể để điện thoại nằm im mà không cảm thấy thiếu mất một phần cơ thể. Tôi ăn một bữa cơm mà không cần chụp hình. Tôi đi du lịch mà không phải nghĩ cảnh nào đăng lên đẹp. Tôi không còn sống để kể lại, mà chỉ sống thôi — trọn vẹn, yên lặng, đủ đầy.

Không mạng xã hội, tôi cũng không “biến mất” khỏi đời sống. Tôi chỉ trở về với đời sống thật sự.

Tôi gặp lại những người bạn cũ – bằng một cuộc gọi, hay một buổi hẹn cà phê. Những người vẫn nhớ đến tôi dù tôi không còn hiện diện trên bảng tin của họ. Những người hỏi “dạo này bạn sao rồi?” không phải vì thấy tôi đăng gì đó lạ, mà vì… thật lòng muốn biết.

Tôi dành nhiều thời gian hơn cho gia đình. Không còn lướt mạng khi ngồi ăn cùng nhau. Không vừa nghe người thân nói vừa thả tim cho bài viết của người xa lạ.

Tôi cũng có thời gian để làm những việc tôi luôn trì hoãn vì “bận”: đọc một cuốn sách dày, nấu một bữa ăn chậm rãi, viết xuống những dòng suy nghĩ chỉ để mình đọc, vẽ tranh, học nhạc.... Và khi bắt tay trở lại với những dự án mình yêu thích – nhất là những ý tưởng có tính bền vững, lâu dài – tôi thấy mình làm vì tin, chứ không phải để “có cái gì đó để chia sẻ”.

Điều thay đổi lớn nhất không phải là thời gian, mà là chất lượng của sự hiện diện.

Tôi không cần biết hôm nay thế giới đang bàn gì, xu hướng nào đang hot, hay ai vừa đi đâu. Tôi quan tâm đến một vài người, vài điều – đủ gần, đủ quan trọng. Và như thế là đủ.

Tôi bắt đầu chọn lọc lại các mối quan hệ. Bớt nhu cầu được “biết hết”, bớt tò mò với đời người khác, bớt ý muốn chứng minh rằng mình ổn.

Tôi bắt đầu hiểu: an yên thật sự không ồn ào. Không phải ai cũng cần thấy tôi để tôi được là chính tôi.

Điều kỳ lạ là, khi tôi không còn chia sẻ gì ra ngoài, tôi lại bắt đầu nhìn thấu vào bên trong mình.

Tôi thấy rõ mình đang nghĩ gì, cần gì, mong muốn điều gì. Tôi không còn bị cuốn theo guồng xoáy “người ta đang làm gì, mình có đang tụt lại không?” nữa. Tôi bước chậm, nhưng vững. Và bình thản hơn rất nhiều.

Không mạng xã hội, tôi không mất gì cả.

Tôi chỉ lấy lại những phần mình đã bỏ quên: sự tập trung, sự tỉnh thức, sự gắn kết thật.

Và có lẽ, sự tự do đẹp nhất là khi mình có thể sống tốt, sống thật — mà không cần ai phải nhìn thấy.

 

  • Chia sẻ qua viber bài: Tôi đã tắt mạng, và bật chính tôi lên
  • Chia sẻ qua reddit bài:Tôi đã tắt mạng, và bật chính tôi lên

Bài viết mới

25/05/25

Danh Mục

Loading...